Chả là dạo trước đi chốt căn chung cư, tui vỗ ngực tự xăm soi tính toán chi ly lắm. Ở cao hẳn tầng 25-30 thì thích thật đấy: thoáng mát, view triệu đô, khỏi lo muỗi nhót hay tiếng trẻ con khóc lóc dưới sân. Nhưng mà nhỡ chẳng may có biến một cái, xe thang cứu hỏa đời mới nhất hiện nay vươn căng đét cũng chỉ tới tầm tầng 18 - 20 (chừng 50-60m). Ở tận tầng ba mươi thì lúc đấy có mà mọc thêm cánh!
Nên thôi, tui chốt thẳng tay tầng 11. Chuẩn bài "vừa đủ cao để chill, vừa đủ thấp để thoát". Thang cứu hỏa với tới nơi, mà chân khỏe thì chạy bộ vèo cái ra tới sảnh. Tưởng thế là thông thái nhất thiên hạ rồi chứ!
Thế mà đem chuyện này đi trà đá với mấy anh em, mới thấy mỗi người một kiểu, đúng là "mỗi người một góc nhìn":
Phe hệ tâm lý & tiện ích: Rất đồng tình chọn tầng thấp, xem nhà cũng chốt tầng nào thang chữa cháy tới thôi :)))) Mà không chỉ chuyện PCCC còn là việc bố mẹ già lên chơi là sợ tầng cao nhất. Dẫn chứng ngay nhà cu em tui, mua tầng 28 xong ông bà nội lên ở dăm hôm kêu chóng mặt, khó thở. Rốt cuộc cả nhà rồng rắn dắt díu nhau xuống thuê tầng 3 ở cho lành. Mà công nhận ở tầng thấp đi lại tiện, không phải chờ thang máy dài cổ, mỗi tội nhận đủ combo bụi mịn + tiếng ồn.
Phe hệ kỹ thuật & PCCC hiện đại: Mấy bác ở khu đô thị mới (như bên Vin hay MIK) thì cười khẩy bảo tui "lo xa quá đà". Giờ chung cư chuẩn mới hệ thống PCCC xịn đét. Cảm biến khói, nhiệt nó nhạy tới mức tui có ông bạn ngồi trong phòng rít điếu thuốc lá thôi mà bảo vệ đã gọi điện, chạy lên gõ cửa rầm rầm. Chưa kể cửa chống cháy, hành lang hút khói âm áp suất, thang thoát hiểm chuẩn chỉnh... người ta thiết kế để cô lập đám cháy tại chỗ chứ đâu phải cứ cháy là sập cả tòa nhà!
"Tôi mua vì tin vào hệ thống phòng cháy của tòa nhà chứ không phải tin vào cái xe thang."
Thật ra, tìm hiểu mới thấy xe thang cứu hỏa chỉ là lớp bảo vệ cuối cùng, và cũng không phải tình huống nào cứu nạn trên cao cũng phụ thuộc vào xe thang.
Điều quyết định hơn lại là hệ thống báo cháy, chữa cháy tự động, tăng áp buồng thang, cửa chống cháy, lối thoát hiểm, cách vận hành của ban quản lý và quan trọng nhất là cư dân biết phải làm gì khi có sự cố.
Có người ở tầng 3 nhưng hoảng loạn, mở cửa lao vào vùng đầy khói thì vẫn nguy hiểm. Ngược lại, người ở tầng 25 nhưng bình tĩnh, làm đúng hướng dẫn, ở trong khu vực an toàn khi cần thiết thì khả năng bảo vệ bản thân lại cao hơn.
Mấy điều chiêm nghiệm ra sau những cuộc tranh luận:
1. Tầng thấp chưa chắc đã an toàn hơn tầng cao nếu thiếu KĨ NĂNG! Nhiều người nghĩ ở tầng 3 - tầng 5 có sự cố cứ vội vàng mở cửa chạy ào ra hành lang. Nhưng nếu khói độc đang mịt mờ ngoài đó thì chạy ra là "nộp mạng" sớm nhất. Trong khi người ở tầng cao, biết chèn khăn ướt khe cửa, ở yên trong phòng mở cửa sổ thoáng hoặc di chuyển ra balcony chờ cứu hộ lại sống khỏe. Khói độc mới là thứ giết người nhanh nhất chứ đâu phải lửa!
2. An toàn nằm ở "Ý THỨC" chứ không nằm ở "SỐ TẦNG" Ở tầng 11 như tui hay tầng 31 như người ta, nếu cái ban quản lý nợ tiền bảo trì PCCC, vòi phun nước hỏng, cửa thoát hiểm bị chèn gạch bỏ ngỏ... thì tầng nào cũng rủi ro như nhau.
TÓM LẠI: Mua nhà tầng nào thì rốt cuộc cũng là để phục vụ cái sự an tâm trong đầu mình. Thích chill, thích view thì lên cao; thích tiện, sợ độ cao thì xuống thấp. Nhưng dù ở tầng mấy thì việc đầu tiên khi dọn về nhà mới không phải là decor cái sofa, mà là: Dẫn cả nhà đi đi bộ cầu thang thoát hiểm một lần, và sắm sẵn cái mặt nạ chống khói!
Chọn tầng an toàn chỉ là điều kiện cần, còn kỹ năng với sự chuẩn bị mới là điều kiện đủ để ngủ ngon mỗi tối các bác ạ!