1. Đừng chửi cò hay chủ đầu tư, chính chủ nhà mới là người thổi giá!
Các ông cứ tưởng môi giới có phép thuật chắc? Họ chỉ đứng ở giữa ăn hoa hồng vài phần trăm, kết nối bên bán với bên mua chứ tuổi gì mà đòi một tay che cả bầu trời để thao túng giá. Còn chủ đầu tư dự án lớn, giá gốc họ rao ban đầu cũng chỉ ở mức chi phí cộng biên lợi nhuận vừa phải.
Người thực sự "thổi giá" chính là mấy ông chủ nhà đây này! Đơn giản là khi có tài sản trong tay, ai mà chả muốn nó tăng giá? Hôm nay hàng xóm bán được 3 tỷ, ngày mai tui phải hét 3,2 tỷ tui mới bán. Đó là tâm lý con người. Sau này các ông mà có nhà, các ông cũng sẽ làm hệt như vậy thôi, nên các ông nói ít thôi, hiểu thế cho đỡ đau lòng.
2. Đòi đánh thuế BĐS? Người chịu gánh nặng vẫn là người mua!
Nhiều ông cứ ngây thơ hô hào: "Đánh thuế căn nhà thứ 2, thứ 3 đi cho chết bớt dân buôn đi!". Các ông quên mất một nguyên tắc kinh tế cơ bản: Chi phí phát sinh thì tính hết vào giá thành!
Chủ nhà bị đánh thêm thuế phí gì, họ sẽ cộng thẳng số đó vào giá bán hoặc giá cho thuê nhà. Cuối cùng, người gánh khoản tiền đó lại chính là các ông. Không chịu mua, không chịu thuê thì chỉ có nước dọn đồ về quê hoặc ở nhà trọ suốt đời.
3. Đừng so sánh với Tây, cảm giác không nhà ở Việt Nam nó ám ảnh lắm!
Mấy ông hay vin vào bài "Bên Tây người ta toàn thuê nhà, có sao đâu". Thứ nhất, văn hóa Đông - Tây nó khác hẳn nhau. Thứ hai, Tây "xịn" có tiền họ vẫn mua nhà như thường. Quan trọng hơn, chính phủ bên đó họ có hệ thống pháp lý bảo vệ người thuê nhà cực kỳ chặt chẽ.
Còn ở ta? Tháng này ở, tháng sau chủ nhà hứng lên báo đòi nhà hoặc tăng giá gấp rưỡi. Cái cảm giác bất an, phập phồng sợ bị đuổi ra đường nó ăn mòn tâm trí. Đàn ông mà không lo nổi cái chỗ chui ra chui vào ổn định thì tuổi càng cao, con càng lớn, áp lực nó đè cho không ngẩng đầu lên nổi đâu.
4. Làm chăm chỉ không bằng sở hữu tài sản
Người Anh có câu rất hay: "Success doesn't reward hard work, it rewards ownership" (Thành công không thưởng cho sự chăm chỉ, nó thưởng cho sự sở hữu).
Thử làm một phép tính đơn giản: Hai vợ chồng làm văn phòng cày bạt mạng, cóp nhặt giỏi lắm được 200 triệu/năm. Trong khi đó, một căn nhà nội đô hay mảnh đất ngách một năm nó nhích nhẹ 10–15% là bằng cả vài năm tích lũy của các ông rồi. Thằng có tài sản, nó ngồi yên thôi giá trị tài sản đã "cuỗm" sạch công sức lao động cả năm của người khác. Phũ phàng nhưng đó là thực tế.
5. Mong BĐS sập để mua đáy? Mơ đi!
Nhiều ông cứ nhìn sang Trung Quốc rồi mong Việt Nam cũng sập bất động sản để nhảy vào bắt đáy. Xin lỗi nhé, Trung Quốc nó là "công xưởng thế giới", công nghệ với sản xuất của nó cực mạnh, BĐS sập thì nó vẫn sống nhờ xuất khẩu.
Còn ở Việt Nam, BĐS nó liên đới tới ngân hàng, vật liệu, xây dựng, tiêu dùng... BĐS mà sập thì nền kinh tế đi cả cụm. Lúc đó người không có nhà, không có tích lũy như các ông là nhóm ăn đạn đầu tiên chứ ở đó mà mong "chờ bắt đáy".
6. Nhìn lại bản thân trước khi trách đời
Các ông thử nhìn xem những cặp vợ chồng trẻ tự tay mua được nhà họ sống thế nào? Sáng làm hành chính, tối về chồng nhận thêm job ngoài cày đêm, vợ thì livestream bán hàng online, chắt chiu từng đồng cộng thêm vay mượn hai bên mới ra được căn nhà.
Trong khi nhiều ông bây giờ đòi công việc chill chill, cuối tuần đi cafe check-in, một năm du lịch 1–2 chuyến nhưng lại cứ đòi giá nhà phải rẻ để mình mua được? Đời làm gì có chuyện ngon ăn thế!
Môi giới sinh ra là để tiết kiệm thời gian, bớt chửi đổng lại!
Thực ra thời buổi này, làm cái gì vượt quá chuyên môn của mình thì tìm dịch vụ chuyên nghiệp là chuẩn nhất. Từ mua bán nhà, tìm trường cho con du học, xin học bổng... chủ động bỏ chi phí thuê đại lý, môi giới làm cho nhanh gọn, được việc.
Mua bán nhà thì môi giới dẫn khách tới, hai bên chủ - khách gặp nhau thương lượng trực tiếp, hợp giá thì gọi môi giới ra làm thủ tục giấy tờ. Đôi bên cùng có lợi, chả ai ăn không của ai cái gì bao giờ.
Thay vì ngồi trên mạng chửi đổng, cay cú với thị trường, chi bằng tập trung cày cuốc, gia tăng thu nhập và tìm cách sở hữu tài sản sớm nhất có thể. Cuộc chơi tài chính nó vốn dĩ khốc liệt như thế rồi các bác ạ!