1. Giải quyết bài toán "Quá tải đô thị"
Đây là biểu hiện rõ nhất của nỗ lực cứu vãn hạ tầng đang bị nghẹt thở. Giảm áp lực hạ tầng: Hệ thống giao thông, cấp thoát nước và mạng lưới điện tại khu vực nội đô cũ vốn được thiết kế cho quy mô dân số thấp hơn nhiều so với hiện tại.
Cải thiện chất lượng sống: Việc mật độ dân số quá cao dẫn đến thiếu không gian xanh, ô nhiễm tiếng ồn và bụi mịn. Di dời dân giúp "nới lỏng" không gian để người dân có môi trường sống tốt hơn.
2. Bảo tồn di sản và giá trị lịch sử
Khu vực nội đô lịch sử của Hà Nội chứa đựng nhiều di sản kiến trúc. Giảm tải cho vùng lõi: Khi dân số giảm, áp lực lên các công trình cổ và cũ giảm bớt, tạo điều kiện để trùng tu, bảo tồn các khu phố cổ, phố cũ thay vì phải cơi nới để phục vụ sinh hoạt.
Phát triển du lịch bền vững: Chuyển đổi công năng từ khu dân cư thuần túy sang không gian văn hóa, dịch vụ du lịch cao cấp.
3. Chuyển dịch mô hình "Đô thị đa trung tâm"
Việc di dời không chỉ là "đẩy" dân ra ngoài, mà là biểu hiện của sự tái cấu trúc không gian kinh tế.
Hình thành các đô thị vệ tinh: Thúc đẩy người dân chuyển sang các khu vực mới (như Đông Anh, Gia Lâm, Hoài Đức...) nơi có hạ tầng đồng bộ và hiện đại hơn.
Cân bằng vùng: Tạo động lực phát triển cho các vùng ven, giảm sự chênh lệch quá lớn về kinh tế giữa trung tâm và ngoại ô.
4. Hiện thực hóa Luật Thủ đô và Quy hoạch 2030 - 2050
Đây là hành động cụ thể hóa các văn bản pháp lý và tầm nhìn dài hạn của Chính phủ. Tầm nhìn hiện đại: Thể hiện quyết tâm xây dựng một thủ đô "Văn hiến - Văn minh - Hiện đại", thoát khỏi tư duy quản lý đô thị kiểu chắp vá.