Đó là dòng tâm sự đắng ngắt của một cư dân Hà Nội đang lan truyền trên mạng xã hội những ngày gần đây. Một câu chuyện không quá dài nhưng lại lột tả trọn vẹn bức tranh u ám về kịch bản "ôm đất dưỡng lão" – kịch bản từng được xem là công thức an toàn tuyệt đối của biết bao gia đình nơi Thủ đô.
Gần 10 năm trước, gia đình anh chị mua căn nhà đang ở với niềm tin đơn giản: làm chỗ chui ra chui vào, tích tài sản cho tuổi già, hoặc sau này bán đi chia cho con một phần làm vốn lập nghiệp. Thời gian đầu, mọi thứ diễn ra đẹp như kịch bản. Căn nhà tăng giá gấp 3 lần, mang lại cảm giác an tâm vô cùng. Nhưng rồi đùng một cái, quyết định quy hoạch xuất hiện. Căn nhà tự nhiên rơi vào thế "vô giá": bán không ai mua, cho thuê chẳng xong, tự kinh doanh buôn bán cũng rơi vào cảnh ế ẩm.
Tài sản từng là niềm tự hào giờ chôn chặt một chỗ, không thể biến thành tiền mặt, cũng chẳng tạo ra dòng tiền. Cái "bí" lúc này không chỉ là chuyện tiền bạc bế tắc, mà còn là nỗi đau đáu thương con. Giữa thời buổi giá nhà Hà Nội đắt đỏ vượt tầm tay người trẻ, ý định bán nhà chia vốn cho con hoàn toàn phá sản.
Tự xoa dịu rằng số tiền còn lại trong ngân hàng vẫn đủ cho hai vợ chồng gói gém dưỡng lão và nuôi con học hết đại học, nhưng thực tế phía trước vẫn đầy phập phồng. Muốn mở cửa hàng kinh doanh truyền thống thì sợ rủi ro, xoay sang làm online thì tháng có tháng không, phập phồng theo từng đợt sóng.
Câu chuyện trên không phải trường hợp hiếm hoi, mà là lát cắt điển hình cho bi kịch "giàu trên giấy nhưng chật vật đời thực" của nhiều người lớn tuổi tại Hà Nội hiện nay. Căn nhà vẫn đó, giá trị sổ sách vẫn hàng tỷ đồng, nhưng chi phí sinh hoạt, tiền học của con, tiền thuốc men tuổi già thì ngày nào cũng phải chi bằng tiền tươi thóc thật.
Cái bẫy "tài sản chôn vốn" đang khiến không ít gia đình rơi vào cảnh: giàu trên giấy nhưng chật vật trong đời thực. Căn nhà vẫn ở đó, giá trị trên lý thuyết vẫn rất cao, nhưng chi phí sinh hoạt, tiền học của con, tiền thuốc men tuổi già thì ngày nào cũng phải chi bằng tiền mặt.
Sự bế tắc này là lời cảnh tỉnh cay đắng cho tư duy "ôm đất dưỡng lão" thiếu linh hoạt. Tài sản thực sự ở tuổi chót vách không phải là một bất động sản bị khóa thanh khoản, mà phải là dòng tiền tươi sống động để duy trì cuộc sống mỗi ngày.
Rốt cuộc, tài sản thực sự ở tuổi chót vách không phải là một bất động sản bị khóa thanh khoản, mà phải là dòng tiền sống động để duy trì cuộc sống mỗi ngày. Giờ đây, khi mọi cánh cửa kinh doanh đều hẹp lại, điều duy nhất những gia đình rơi vào thế bí này có thể làm chỉ là bám víu vào một niềm hy vọng mong mong: đợi một sự thay đổi từ chính sách quy hoạch để tài sản của mình gỡ được thế đóng băng.