Sau vài lần sửa nhà tôi bắt đầu hiểu ra một sự thật đau đớn: nếu bạn mới có chút tiền, rất nhiều kỳ vọng, thích xem Pinterest, mê mấy clip “house tour chữa lành”, nhưng lại lười làm giám sát công trình thì gần như chắc chắn bạn sẽ chỉ nhận được khoảng… 50% thứ mình tưởng tượng 😄
Nội thất là một ngành cực kỳ kỳ lạ. Nó giống hôn nhân hôn nhân sắp đặt. Lúc đầu nhìn phối cảnh thì đẹp mê hồn, ánh sáng vàng dịu, sofa Ý, đá vân mây, bàn đảo sang như penthouse Manhattan. Nhưng tới ngày sống thật trong đó thì mới bắt đầu thấy tính cách thật của nhau.
Và đau nhất là ngành này gần như không có khái niệm “rẻ mà ngon”. Không có đâu. Mà cay hơn là đắt chưa chắc đã ngon.
Muốn đẹp thật thì gần như bạn phải tìm được một công ty nội thất tử tế, một KTS hiểu mình, chịu đi cùng mình từ cái tay nắm cửa tới màu đá lavabo, rồi còn phải có một đội thi công không trí trá, không “anh yên tâm em làm giống thiết kế 95%”. Mà cái combo đó khó hơn tìm tri kỷ tuổi trung niên.
Tôi từng nghĩ thuê công ty nội thất xong là xong. Sai lầm 😄 Họ chỉ bắt đầu xong khi bạn bắt đầu sống chết với công trình. Vì nếu không có mặt thường xuyên thì mọi thứ sẽ tự động tiến hoá theo hướng “tối ưu cho bên thi công”. Ổ điện đẹp trên bản vẽ sẽ nằm sau tủ. Đèn hắt đẹp như resort sẽ biến thành ánh sáng quán karaoke huyện. Đá tự nhiên lúc chọn sang như khách sạn Aman, tới ngày lắp lên lại xuất hiện vệt vân giống bản đồ Đông Dương.
Rồi tới phần phát sinh. Đây là đoạn hài nhất. Nội thất giống gọi vài chai bia với bạn. Ban đầu ai cũng bảo “thôi đơn giản thôi anh”. Xong vài tháng sau bảng phát sinh dài hơn sao kê ngân hàng. Mà gần như không bao giờ có chuyện đúng ngân sách. Không bao giờ. Chỉ có ít vượt hay vượt nhiều 😄
Còn đau khổ thật sự bắt đầu sau khi hoàn thiện hòm hòm. Màu sơn lên khác hoàn toàn sample. Cánh tủ lệch 3mm nhưng nhìn ngày nào cũng ngứa mắt. Điều hoà chảy nước đúng vào chỗ ổ điện. Sofa đặt riêng ngồi xong thấy lưng đau như tập gym. Có lần cậu thợ nội thất nhà tôi còn vỗ ngực: “Anh yên tâm em làm óc chó xịn cho anh.” Nghe xúc động gần rơi nước mắt. Cho tới một ngày chính tay cậu ấy đục thử một góc thì bên trong hiện ra lớp cốt Thái xanh lè 😄 Bên ngoài walnut bóng bẩy, bên trong tâm hồn MDF.
Mà buồn cười nhất là khâu nghiệm thu. Vì phần lớn chủ nhà hoàn toàn không có khả năng nghiệm thu thật. Mình chỉ nhìn được ngoại quan: “Ừ đẹp đấy.” Chứ còn ray giảm chấn loại gì, gỗ chống ẩm thật không, sơn mấy lớp, chống thấm đủ chưa, dây điện đi đúng tải không… gần như mù hoàn toàn. Thành ra nhiều căn mới bàn giao đẹp như showroom, sau 6 tháng bắt đầu cong cánh, nứt sơn, phồng gỗ, mùi MDF thơm dịu lan toả khắp không gian 😄
Giờ tôi phát hiện ra một giải pháp cực nhân văn: mua căn hộ mà chủ cũ đã làm nội thất rồi 😄 Tức là người khác chịu đau thương giùm mình. Họ đã cãi nhau với KTS, đã ngồi check khe đá, đã nghe tiếng khoan lúc 8h sáng, đã đóng tiền phát sinh, đã khóc thay mình. Việc của tôi chỉ là xách đồ vào ở.
Từ đó gu mua nhà của tôi thay đổi hẳn. Tôi chỉ thích những căn “xách đồ vào ở”. Sau đó nội thất thêm thắt thì như món lẩu thập cẩm thôi. Thích cái sofa thì bê vào. Thích cái đèn thì thay. Cái gì chưa hợp thì sửa từ từ. Nhẹ đầu hơn rất nhiều so với kiểu đập từ đầu rồi lao vào ma trận “concept sống tối giản Bắc Âu pha Indochine nhiệt đới”. Nên vài anh chị bảo mua nhà ai tính nội thất là sai nha, nội thất ngon rất có giá.
Đương nhiên cũng có nhiều anh làm nội thất rất có tâm. Thật sự tử tế. Nhưng khổ nỗi nhiều khi tâm không đi cùng tầm 😄 Anh vẽ ra thứ mà chính anh cũng chưa định nổi giá. Xưởng nhìn bản vẽ xong bắt đầu chế cháo. Thợ giám sát thì không hiểu ý KTS. KTS nhìn công trình xong sốc nhẹ. Chủ nhà nhìn bảng phát sinh xong muốn tăng huyết áp. Cuối cùng cả hai cùng khóc, chỉ khác nhau ở vị trí đứng 😄
Chỉ cần vài lần như thế anh nào cũng bắt đầu hiểu vì sao nhiều người lười và hời hợt như tôi bây giờ, lại thích mua nhà hoàn thiện cơ bản rồi bê đồ vào ở. Vì cuối cùng nhà để sống chứ không phải để mỗi tối nằm nhìn khe silicon rồi tự hỏi: “Lúc nghiệm thu sao mình không nhìn kỹ hơn…”
Ảnh là trải nghiệm đau thương, đau đến mức tôi thầm nghĩ hay cứ hoàn thiện rồi bán đi…kk
Nguồn: Kiên Vũ