Người nhà mình làm công nhân, vợ chồng tích cóp hơn chục năm mới dư được khoảng 300 triệu. Kiểu số tiền mà người bình thường nghe thấy không lớn, nhưng với người lao động là cả thanh xuân tăng ca, dè sẻn từng bữa ăn.
Thấy quảng cáo nhà ở xã hội nên người nhà mình mới liên hệ một công ty tên là Công ty TNHH Tập Đoàn TM Bảo Phúc để đi xem. Ban đầu cứ nghĩ đi xem nhà thôi ai ngờ đâu… mở đầu là nhà ở xã hội, kết thúc là đất nền Long An 😅
Bên công ty cho xe 7 chỗ tới đón hẳn hoi. Trên xe có người nhà mình, nhân viên công ty và thêm một cô nữa cũng đóng vai khách đi xem đất như thật. Lúc đầu không ai nghi gì đâu, còn nghĩ “ồ chắc nhiều người quan tâm”.
Xe chở từ thành phố chạy tuốt xuống Mỹ Lệ – Cần Đước – Long An cũ. Đi xa quá nên chị mình bắt đầu thấy cấn cấn, đòi xuống giữa đường về. Nhưng lúc đó nhân viên với cô đi cùng cứ ngồi thuyết phục kiểu: “Đi tới nơi xem luôn chị ơi.”; “Xa chút mà đất đẹp lắm.”; “Không mua cũng không sao.”
Nghe câu “không mua cũng không sao” là thấy có mùi rồi 😄 Vì thường mấy kèo sau đó sẽ làm cho mình “không mua không được”. Tới nơi thì được dẫn đi xem nhà mẫu với đất nền liền kề nhìn cũng sạch sẽ, bài bản lắm. Xong bắt đầu vào màn tư vấn hội đồng 😅
Mình không đùa đâu, tận 5 nhân viên ngồi xung quanh một người để nói chuyện. Người thì phân tích tiềm năng, người thì nói quy hoạch đô thị, người thì bảo khu này sắp tăng giá, người thì nói ngân hàng hỗ trợ vay. Không khí kiểu như nếu hôm nay không xuống tiền thì mình vừa bỏ lỡ cơ hội đổi đời lớn nhất cuộc đời vậy đó.
Rồi bắt đầu tung ưu đãi: “Lô này từ 1 tỷ 350 giảm còn 1 tỷ 020.”; “Mua tầm 1 tháng lời 10–20%.”; “Nếu muốn bán lại công ty thu mua đúng giá.”; “Không thích tụi em hoàn cọc.”; “Hỗ trợ vay ngân hàng dễ lắm.”
Nghe tới đây mình thấy giống livestream bán hàng hơn bán bất động sản 😅
Có chi tiết mình nghe mà thấy hơi rợn là trước lúc tư vấn, nhân viên còn đưa nước rồi hối uống liên tục. Không biết vô tình hay cố ý nhưng kiểu đi đường xa, mệt, bị nói dồn dập nhiều người rất dễ mất tỉnh táo.
Và rồi… người nhà mình xuống cọc luôn 300 triệu.
Về tới nhà kể lại thì cả nhà bắt đầu thấy sai sai. Kiểm tra kỹ mới phát hiện lô đất ghi trong hợp đồng không phải lô vừa được dẫn đi xem 😶
Lô đất thật ghi trên hợp đồng là đất ruộng, chỉ cắm cọc sơ sài, nằm trong kẹt, xung quanh toàn mồ mả. Giá đất khu đó nghe nói chỉ khoảng 200–300 triệu là cùng.
Chưa hết.
Hợp đồng cũng không ký với công ty luôn mà ký với một cá nhân khác. Sổ hồng cũng đứng tên cá nhân khác luôn 😅
Tức là nguyên một hành trình xem nhà mẫu, nghe tư vấn, ngồi xe công ty… cuối cùng giấy tờ lại thuộc về một người hoàn toàn khác.
Lúc biết bị hố thì người nhà mình liên hệ lại công ty với nhân viên tư vấn. Và tất nhiên… ai cũng chối 😄 Giờ chỉ còn hai lựa chọn: Một là bỏ luôn 300 triệu tiền cọc. Hai là cố đóng tiếp tiền mua cái lô đất ruộng đó.
Mà chưa hết đâu 😅 Bên kia vẫn tiếp tục thúc ép, bảo sẽ hỗ trợ vay ngân hàng được 700 triệu nhưng yêu cầu đóng thêm 450 triệu trước rồi mới làm hồ sơ vay.
Nghe tới đây mình kiểu… người ta đang rơi xuống hố rồi còn cố đưa thêm cái xẻng 😭
Thật sự giờ nghĩ lại mới thấy nhiều người lao động không phải họ thiếu thông minh. Chỉ là họ không có kiến thức bất động sản, không hiểu pháp lý, lại đi một mình. Gặp đúng mấy kịch bản tâm lý dựng sẵn như vậy rất dễ bị cuốn theo.
Bất động sản bây giờ nhiều lúc đáng sợ ở chỗ đó. Người ta không ép mình bằng dao kéo. Người ta ép bằng cảm xúc, bằng giấc mơ đổi đời, bằng nỗi sợ “không mua hôm nay mai tăng giá”.
Nên ai đang tính mua đất thật sự nhớ giúp mình: Đừng đi xem đất một mình. Đừng cọc tại chỗ. Đừng tin lời hứa miệng. Và cái gì càng thúc “chốt nhanh” thì càng phải chạy chậm lại 😅
300 triệu với nhiều người có thể không lớn. Nhưng với gia đình công nhân, đó là cả chục năm thanh xuân.
Nghĩ mà xót thật.