Theo số liệu từ CBRE, hai thành phố lớn của chúng ta đã chính thức "vượt mặt" Singapore về độ khó mua nhà tại châu Á.
👉 Hà Nội: phải để dành 23 năm thu nhập cho một căn hộ, và khoảng 50 năm cho một căn nhà. Còn TP.HCM: mất 24 năm thu nhập cho một căn hộ, và khoảng 53 năm cho một căn nhà. Trong khi đó, Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) xem một thị trường là “vừa túi tiền” nếu chỉ cần dưới 30 năm.
Nghe xong, cảm giác đầu tiên thường là… bất lực. Nhưng bất lực thì không mua được gì, cũng không xây được gì. Nên chắc người trẻ cũng nên hiểu đúng về chuyện sở hữu để cảm thấy đỡ áp lực.
1. Tách “chỗ ở” ra khỏi “sở hữu”: Đây là hai nhu cầu hoàn toàn khác nhau. Ở là để sống hôm nay. Mua là một quyết định tài chính dài hạn. Hoàn toàn chỉ cần thuê một chỗ gần nơi làm việc, tiết kiệm thời gian và tiền đi lại, để dồn sức đầu tư cho sự nghiệp. Nhiều khi đó là lựa chọn khôn ngoan hơn việc gồng mình mua một căn nhà xa mút chỉ rồi è cổ ra trả nợ hai mươi năm. Ở nhiều nước, thuê nhà cả đời là chuyện bình thường, không ai coi đó là thất bại. Chúng ta cũng nên cho phép mình nghĩ giống như vậy.
2. Đừng để “deadline xã hội” quyết định thay bạn: Không có luật nào bắt phải có nhà trước ba mươi tuổi. Áp lực “bằng bạn bằng bè” phần lớn đến từ những khung hình lung linh trên mạng và từ kỳ vọng của người xung quanh, không phải từ nhu cầu thật. Đây là lúc bạn đang xây năng lực, thu nhập, các mối quan hệ, uy tín nghề nghiệp. Những thứ này cũng là tài sản. Và khác với bất động sản, loại tài sản này tăng giá theo chính nỗ lực của bạn, không cần chờ thị trường.
3. Ưu tiên tăng thu nhập trước khi lo tích sản: Với khoảng cách giá nhà hiện tại, việc tiết kiệm thêm vài triệu mỗi tháng gần như không thu hẹp được khoảng cách. Bài toán mua nhà quá lớn để có thể giải bằng cách thắt lưng buộc bụng. Nhưng nếu bạn nâng cao năng lực để thu nhập tăng 30–50% trong vòng ba năm, mọi con số bắt đầu thay đổi. Đầu tư vào kỹ năng, vào bản thân, vào một tay nghề mà thị trường thật sự cần, đó là “bất động sản” sinh lời nhanh nhất và bạn hoàn toàn có thể kiểm soát được. Không ai lấy được năng lực ra khỏi bạn.
4. Nếu vẫn muốn mua, hãy tính bằng cái đầu lạnh: bài này không phải viết để khuyên “đừng mua nhà.” Mua nhà là một mục tiêu đẹp và chính đáng. Chỉ là hãy xem nó là một quyết định, không nên biến nó thành một áp lực đội lốt của giấc mơ. Xem nhà ở xã hội, khu vệ tinh, căn hộ cũ ở trung tâm. So sánh kỹ giữa mua và thuê. Và luôn nhớ nguyên tắc đừng để khoản nợ vay vượt quá 40% thu nhập. Một căn nhà khiến bạn mất ăn mất ngủ mỗi tháng thì không phải là “an cư”. Đó là một cái bẫy được trang hoàng đẹp đẽ.
Tôi lớn lên trong một thế hệ được dạy rằng có nhà là dấu mốc của sự trưởng thành và không phủ nhận điều đó. Nhưng thế giới đã đổi, và chúng ta được phép định nghĩa lại thành công theo cách của riêng mình. Có một nơi để về. Sống một cuộc đời tử tế. Và giữ được quyền tự do lựa chọn cho những năm phía trước.