Nhưng giờ dọn về ở rồi mới thấy, thứ thực sự khiến chúng ta suy sụp không phải là một căn phòng thiếu đi bức tranh decor, mà là những ngày dài lê thê với đống sàn lau mãi không sạch, bụi bặm bám đầy mọi ngóc ngách và mỡ màng bám chặt trong bếp. Nếu bây giờ có ai hỏi mình điều gì quan trọng nhất khi làm nội thất, mình chỉ nói đúng một câu thôi: Hãy tìm mọi cách để bản thân ít phải động tay vào việc nhà nhất có thể. Dành thời gian đó mà nghỉ ngơi hay chơi với con cái, chẳng phải đáng giá hơn sao? Cái gọi là "thiết kế đi ngược lại việc nhà" thực chất là dùng tư duy để triệt tiêu các công việc tay chân ngay từ bước bản vẽ, và đây là 7 bài học "xương máu" để bạn có một cuộc sống nhàn hạ đúng nghĩa.
Đầu tiên, hãy nói không với đồ nội thất "chân lùn". Nhiều người đi mua sofa hay giường cứ thấy cái nào vững chãi, chân ngắn tầm 3-5 centimet là chốt ngay vì trông nó chắc chắn, nhưng đó chính là cái "hố đen tử thần" của bụi bặm. Khoảng hở đó là cực hình vì robot hút bụi không vào được, cây lau nhà cũng chịu thua, bụi cứ thế tích tụ bên dưới dày như một lớp chăn. Giải pháp là hoặc chọn loại chân cao hẳn trên 10 centimet để robot tự do ra vào, hoặc là thiết kế bệt hẳn xuống sàn để bụi chẳng còn khe nào mà chui.
Tương tự với chuyện bụi bặm, đừng dại dột làm kệ tủ mở không cánh. Những loại kệ trang trí, giá rượu không cánh nhìn thì rất "nghệ", nhưng chỉ cần ba ngày không lau là bụi phủ dày đến mức viết được chữ lên đó luôn. Thay vì tự biến mình thành "nô lệ" của việc lau chùi từng góc kẹt, bạn cứ ưu tiên làm tủ có cánh, nếu muốn khoe đồ đẹp thì dùng cánh kính, vẫn sang trọng mà bụi thì không có cửa lọt vào.
Câu chuyện trong căn bếp còn cần sự tỉnh táo hơn nữa. Sai lầm lớn nhất là dùng trần thạch cao vì nó trông sang và liền mạch. Nhưng bếp là nơi đầy dầu mỡ và hơi nóng, sau một thời gian thạch cao sẽ ngả vàng, bám mỡ và cực kỳ khó vệ sinh, thậm chí nứt nẻ thì sửa rất tốn kém. Thay vào đó, hãy dùng trần nhôm clip-in, bẩn chỉ cần lau nhẹ là như mới, hỏng tấm nào thay tấm đó cực kỳ linh hoạt.
Và đã làm bếp thì đừng bao giờ để khoảng hở giữa nóc tủ và trần nhà. Cái hốc đó là nơi trú ngụ của một hỗn hợp vừa dính vừa hôi do khói bếp bám vào mà tay không bao giờ với tới được. Cứ làm tủ kịch trần ngay từ đầu, vừa tăng không gian lưu trữ cho những món đồ cả năm mới dùng một lần, vừa sạch bong kin kít.
Đặc biệt, hãy dẹp bỏ ngay ý định dùng gạch thẻ hay gạch mosaic nhỏ xíu cho tường bếp dù nó có lung linh đến đâu. Những đường ron gạch chằng chịt chính là "thiên đường" của dầu mỡ, việc ngồi tỉ mẩn lau từng đường chỉ gạch sẽ khiến bạn hoài nghi về quyết định của mình ngay lập tức. Cứ dùng đá phiến hoặc gạch khổ lớn, càng ít đường nối càng tốt, dầu mỡ bắn lên chỉ cần xịt dung dịch và lau một đường là xong ngay.
Cuối cùng là khu vực phòng tắm, nơi dễ ẩm mốc nhất. Hãy chuyển sang dùng tủ phòng tắm dạng treo cách mặt đất khoảng 30 centimet thay vì loại đặt sàn. Tủ treo không chỉ giúp phòng tắm trông rộng rãi hơn mà còn triệt tiêu hoàn toàn các góc chết, bạn đẩy cây lau nhà một đường là sạch bong, lại không lo chân tủ bị ngấm nước hỏng hóc.
Để hoàn thiện sự thông thoáng này, hãy lắp đặt thoát nước tường cho bồn rửa thay vì thoát nước sàn truyền thống. Việc giấu toàn bộ ống xả vào trong vách sẽ giúp mặt sàn bên dưới trống trải hoàn toàn, việc lau dọn bây giờ đơn giản như dọn một mặt phẳng vậy.
Nhìn lại những điều này, có bao giờ bạn tự hỏi: Tại sao chúng ta lại sẵn sàng bỏ ra hàng trăm triệu để trang trí nhưng lại tiếc vài triệu để tối ưu hóa việc dọn dẹp? Liệu một ngôi nhà "đẹp" có thực sự giá trị nếu nó lấy đi của bạn 2 tiếng đồng hồ mỗi ngày chỉ để cầm giẻ lau? Chúng ta làm nhà là để tận hưởng cuộc sống, để ngôi nhà phục vụ mình chứ không phải để mình trở thành giúp việc cho chính nó. Vậy giữa một căn nhà lung linh nhưng phải dọn dẹp mỏi nhừ cánh tay và một căn nhà tối giản, thông minh để bạn có thêm thời gian nằm xem phim hay đi cà phê, bạn sẽ chọn cái nào? Quyết định ở bước thiết kế hôm nay sẽ quyết định sự nhàn hạ của bạn trong suốt 10 năm tới đấy!