Nhiều người bước vào thị trường này với một cái đầu nóng rực và một tâm lý vội vã như thể nếu không xuống tiền ngay ngày mai thì cơ hội sẽ biến mất vĩnh viễn khỏi Trái Đất. Nhưng họ quên mất một điều: Bất động sản không phải là mớ rau ngoài chợ để mà mua nhầm thì vứt bỏ, nó là tài sản tính bằng trăm triệu, bằng tỷ, là mồ hôi nước mắt tích cóp cả đời người.
Tôi từng chứng kiến một ông anh sắp cưới vợ, áp lực nhà cửa từ hai bên gia đình đè nặng nên tâm lý cuống cuồng. Chỉ trong vòng vỏn vẹn 2 tuần, anh chốt một căn hộ chung cư như một vị thần. Vội vàng đi xem đúng một buổi tối (lúc ánh sáng đèn lung linh che hết khuyết điểm), vội vàng mặc cả vài câu, rồi lật đật đặt cọc.
Kết quả của mối tình chớp nhoáng đó là gì? Một tháng sau, khi chuẩn bị làm thủ tục sang tên, anh mới ngã ngửa khi biết dự án đang vướng tranh chấp pháp lý dai dẳng giữa chủ đầu tư và đơn vị thi công, sổ hồng còn khướt mới thấy. Đám cưới thì vẫn diễn ra, nhưng tổ ấm trong mơ thì biến thành một cục nợ nằm im, không bán được mà ở cũng chẳng xong.
Hay một bà chị khác tôi từng hỗ trợ, dính đúng hội chứng FOMO (sợ bỏ lỡ cơ hội). Nghe lời đường mật của mấy hội nhóm “chim mồi” rằng dự án đất nền này sắp cháy hàng, chị chốt cọc ngay trên giấy mà chưa một lần thèm đặt chân xuống thực địa để xem hình sông thế núi. Đến ngày nhận nền, chị mới khóc ròng khi phát hiện một nửa lô đất đã nằm gọn trong quy hoạch lộ giới mở đường, phần diện tích còn lại chẳng bõ để xây một cái nhà bếp ra hồn.
Bản chất của người mua gấp là họ chủ động tự che mắt mình. Vì vội, họ sẵn sàng bỏ qua những bước thẩm định tối quan trọng: check quy hoạch tại địa phương, kiểm tra lịch sử pháp lý, thẩm định giá thực tế và tính thanh khoản của khu vực. Họ mua bằng "niềm tin" và cảm xúc, mà cảm xúc trong bất động sản là thứ đắt đỏ nhất.
Ở chiều ngược lại, cái sự “gấp” của phe bán còn thảm khốc hơn nhiều. Tôi nhớ mãi một khách hàng gửi bán căn nhà phố tâm huyết để gom tiền cứu công ty đang đứng bên bờ vực phá sản. Vì quá kẹt, anh chấp nhận rao cắt lỗ, hạ giá thấp hơn thị trường hẳn 20% với hy vọng “đánh nhanh thắng nhanh”.
Nhưng cuộc đời đâu có dễ dàng thế. Khi thị trường đánh hơi thấy bạn đang cần tiền gấp, những con "cá mập" và những người mua sành sỏi sẽ lao vào ép giá không thương tiếc. Họ ép xuống thêm 10% nữa, đòi hỏi những điều khoản thanh toán ngặt nghèo, bắt chủ nhà chịu toàn bộ mọi loại thuế phí sang tên. Vì ở thế yếu, anh ngậm đắng nuốt cay ký vào hợp đồng.
Xong việc, anh ngồi hút hết nửa bao thuốc rồi thở dài bảo tôi: "Ước gì lúc đó anh bình tĩnh hơn một chút, tìm giải pháp vay mưu sinh khác thay vì đem đứa con tinh thần này đi hiến tế với cái giá mạt hạng như vậy".
Thị trường bất động sản lúc nào cũng có sóng. Lúc sốt đất thì người ta giục bạn mua, lúc đóng băng thì người ta ép bạn cắt lỗ. Nếu bạn không có một cái "bình định vị" trong tâm thức, bạn sẽ bị dòng xoáy đó cuốn đi ngay.
Với kinh nghiệm của một người đứng ở giữa, tôi luôn khuyên khách hàng của mình: Hãy cho bản thân quyền được thong thả.
Ít nhất 1 - 2 tháng: Để đi khảo sát thực tế, ăn nằm ở khu vực đó, xem hạ tầng, giao thông lúc giờ cao điểm thế nào, ngập lụt ra sao.
3 - 6 tháng: Để quan sát một dự án, xem tiến độ xây dựng thật của họ có đúng như brochure quảng cáo hay chỉ là "vẽ bánh".
Luôn có một quỹ thời gian dự phòng: Trước khi đặt bút ký cọc, hãy cho mình ít nhất 48 tiếng để cái đầu nguội bớt, mang sổ sách đi check pháp lý như một thói quen.
Vội vàng sinh lỗi lầm. Gấp gáp sinh thiệt thòi. Cơ hội trên thị trường bất động sản giống như những chuyến xe buýt, chuyến này qua thì chuyến khác lại đến, chẳng bao giờ hết được. Người chiến thắng cuối cùng không phải là người mua nhanh nhất, mà là người tỉnh táo nhất khi xuống tiền. Chậm một chút mà chắc chắn, còn hơn nhanh một phút để rồi ngồi ôm hận mười năm.
Trong hành trình mua bán nhà đất của mình, đã có quyết định nào bạn xuống tiền nhanh tới mức bây giờ nghĩ lại vẫn thấy "rùng mình" chưa?