Bể bơi thì cả năm đi được vài lần. Phòng gym thì gần như để ngắm. Sân thể thao thì cuối tuần muốn dùng phải tranh slot, có khi chưa kịp thay quần áo đã hết giờ đẹp. 😅 Trong khi đó, tiền phí thì tháng nào cũng đều như vắt chanh.
Hôm trước có bác bảo em: “Đã mua chung cư thì phải xác định tiền phí để nuôi cả hệ thống tiện ích.”
Nghe xong em thấy… cũng đúng.
Vì chung cư có bể bơi, gym, sân thể thao, sảnh đẹp, cây xanh, bảo vệ, vệ sinh, vận hành thang máy… thì đâu thể chỉ tính tiền theo số lần mình bước vào bể bơi được. Những thứ mình không dùng vẫn phải có người vận hành, bảo trì, sửa chữa, điện nước, nhân sự các kiểu.
Nói trắng ra, mình không dùng không có nghĩa là nó tự biến mất khỏi bảng chi phí. 😂
Nhưng nghĩ thêm một vòng, em lại thấy có một câu hỏi khá đáng bàn: Tại sao người dùng nhiều và người dùng ít lại đang cùng trả cho một “combo tiện ích” gần như giống nhau?
Ví dụ nhà em một năm đi bơi 3-4 lần. Một nhà khác ngày nào cũng xuống bơi, gym sáng tối. Một gia đình khác thì con chơi sân thể thao suốt. Vậy mà cuối tháng cả ba nhà vẫn đóng phí theo cùng một cơ chế.
Nếu được lựa chọn, cá nhân em lại hơi nghiêng về phương án: Phí dịch vụ cơ bản thì giữ ở mức hợp lý, còn những tiện ích sử dụng thực tế thì ai dùng người ấy trả thêm.
Ví dụ phí vận hành chung để đảm bảo sảnh sạch, thang máy chạy, bảo vệ trực, cây cối được chăm sóc… thì tất nhiên nhà nào cũng phải đóng.
Còn bể bơi, gym, sân thể thao… có thể tính thêm vé hoặc gói sử dụng.
Người có nhu cầu dùng nhiều thì mua gói tháng/gói năm. Người cả năm chẳng xuống bể bơi lần nào như em thì… xin phép không đóng tiền nuôi cái bể mà em chỉ nhìn thấy qua cửa kính. 🤣
Tất nhiên, cách này cũng không phải hoàn hảo.
Vì nếu tính từng tiện ích riêng thì có khi giá vé lại cao, rồi quản lý phức tạp hơn, cư dân lại bắt đầu than: “Ủa, tôi đã đóng phí dịch vụ rồi sao cái gì cũng thu thêm?”
Chưa kể một khu chung cư có tiện ích tốt thì bản thân những tiện ích ấy cũng góp phần tạo nên giá trị căn hộ. Mình có dùng hay không thì nó vẫn là một phần của chất lượng sống và giá trị tài sản.
Nên nhìn ở góc khác, tiền phí chung cư thực ra không đơn giản là “tiền mình dùng bao nhiêu trả bấy nhiêu”.
Nó giống kiểu mua một cái nhà hàng buffet vậy. 😂
Có người ăn hết sạch quầy đồ nướng, có người chỉ ăn rau với hoa quả. Nhưng cuối cùng vẫn trả cùng một mức, bởi vì mình đang trả tiền cho cả hệ thống chứ không phải tính từng miếng thịt mình gắp.
Chỉ có điều… nếu tháng nào em cũng trả tiền buffet mà cả tháng chỉ ghé lấy một cốc nước lọc thì em vẫn hơi xót. :)))
Nên cá nhân em không phản đối chuyện đóng phí để duy trì tiện ích. Em chỉ nghĩ càng nhiều loại tiện ích thì cơ chế thu phí càng nên minh bạch và linh hoạt, để cư dân cảm thấy mình đang trả tiền cho thứ mình thực sự nhận được, thay vì có cảm giác tháng nào cũng “nuôi” một loạt thứ mình chẳng mấy khi sử dụng.
Cuối cùng thì ở chung cư, cái khó nhất có lẽ không phải là phí cao hay thấp, mà là đóng rồi có thấy đáng hay không.
Các bác thì sao?
Thích đóng phí cao để có full tiện ích dù dùng ít, hay phí cơ bản thấp rồi cái gì dùng nhiều thì mua vé riêng? 😆