Đọc qua cái tên thôi là thấy mát lòng mát dạ! Dân công sở, vợ chồng trẻ cày cuốc bao năm nhìn giá nhà đất trên trời mà chỉ biết ước. Nhưng ngẫm lại một hồi, nhiều bác lại gãi đầu băn khoăn: Ủa, rồi nó khác gì cái Nhà ở xã hội bấy lâu nay đâu ta? Đều là nhà giá rẻ hơn thị trường, đều có Nhà nước 'chống lưng' cả mà?
Thực ra, nếu soi kỹ bản chất pháp lý thì hai món này là "hai anh em ruột khác bố mẹ" đấy nhé!
So kèo chi tiết: Thương mại "giá mềm" vs. Nhà ở xã hội
👉 Bản chất cuộc chơi: NOXH là câu chuyện thuần an sinh xã hội, phi lợi nhuận dành cho nhóm yếu thế. Còn nhà ở thương mại giá phù hợp vẫn chạy theo cơ chế thị trường, nhưng được Nhà nước "mở đường" bằng các chính sách ưu đãi (về đất đai, tín dụng, thủ tục) để đìm giá bán xuống bớt gắt hơn.
👉 Cách tính tiền: Với NOXH, Nhà nước soi từng đồng, khống chế trần lợi nhuận của chủ đầu tư ở mức rất thấp (thường dưới 10%). Còn nhà thương mại "giá mềm", chủ đầu tư được tính đúng, tính đủ chi phí hợp pháp cộng thêm lợi nhuận định mức, sau đó chịu hậu kiểm thông qua kiểm toán, quyết toán.
👉 Hình bóng căn nhà: NOXH thì phong phú hơn (có thể gồm chung cư, nhà ở liền kề hay đất nền ở một số khu vực). Còn nhà thương mại giá phù hợp thì đợt này dự thảo thiết kế chủ yếu dưới dạng... các tòa chung cư.
Thế tóm lại, ai mới là người được "chốt đơn"?
Nói trắng ra, loại hình này sinh ra là để cứu rỗi nhóm "thu nhập trung bình" – những người đang rơi vào thế dở khóc dở cười: Thu nhập vượt trần nên không đủ điều kiện mua NOXH, nhưng bảo mua nhà thương mại cao cấp thì tiền túi lại hô không!
Theo dự thảo, tệp khách hàng hướng tới bao gồm:
1. Cá nhân: Người thuộc nhóm đối tượng được xác định, phục vụ nhu cầu ở thực (chưa có nhà ở hoặc chưa từng hưởng chính sách ưu đãi nhà ở).
2. Doanh nghiệp / Hợp tác xã / Cơ quan: Được phép mua để bố trí chỗ ở cho người lao động của đơn vị mình.
3. Cơ chế khống chế: Mỗi cá nhân hoặc tổ chức dự kiến chỉ được mua hoặc thuê mua tối đa 01 căn. Không có chuyện gom hàng mua sỉ để "lướt sóng" đâu nha!
Mua xong có bán lại kiếm lời được không?
Thôi bỏ ngay ý định "lướt sóng" kiếm chênh lệch đi nhé các bác! Nhằm tránh tình trạng đầu cơ, dự thảo chốt hạ một quy định kiểm soát rất chặt: Không được bán lại trên thị trường tự do trong ít nhất 5 năm kể từ ngày thanh toán đủ tiền nhà.
Tuy nhiên, điểm khác biệt nằm ở giai đoạn sau 5 năm: Nếu NOXH khi bán lại phải nộp lại tiền sử dụng đất hoặc chịu ràng buộc về đối tượng mua tiếp theo, thì nhà ở thương mại giá phù hợp hứa hẹn sẽ có cơ chế thoái vốn và giao dịch thương mại linh hoạt, dễ thở hơn nhiều.
3 Bài toán lớn còn bỏ ngỏ
Việc đưa ra khái niệm này là rất cần thiết để lấp khoảng trống phân khúc. Nhưng chính sách này chỉ thực sự đi vào cuộc sống nếu trả lời sòng phẳng được 3 câu hỏi:
1. Ai thực sự được mua? Nếu điều kiện cá nhân mua vẫn phải dính chặt vào tiêu chuẩn NOXH thì ranh giới giữa 2 loại hình này sẽ cực kỳ mờ nhạt.
2. Tiêu chí nào định nghĩa "Giá phù hợp"? Giá bao nhiêu $/m² thì coi là "phù hợp" cho từng đô thị?
3. Mức độ kiểm soát quyền bán lại: Làm sao để vừa chống được đầu cơ nhưng vừa đảm bảo quyền tài sản chính đáng cho người dân?
Tóm lại, đây là tín hiệu rất vui cho anh chị em đu đỉnh không nổi mà nằm dưới đáy cũng không xong. Cùng chờ xem khi bấm nút thông qua, chính sách có thực sự tạo ra đột phá hay lại thành "bình mới rượu cũ"!