Nghe thì buồn cười, nhưng đọc tiếp những tính toán của bác thì thấy đúng là... xót ví thật. Nhà bác ở chung cư, mỗi tháng ngoài tiền điện, nước, internet như bao nhà khác, còn gánh thêm hai khoản cố định: phí dịch vụ gần 800k và phí gửi 2 xe máy khoảng 150k. Tính sương sương tháng nào cũng ngót nghét 1 triệu đồng chỉ để “được ở”. Chưa kể, vụ an ninh tưởng chừng nghiêm ngặt kiểu "nội bất xuất, ngoại bất nhập" thì thực tế nhiều hôm khách, shipper hay thợ sửa chữa chỉ cần nhờ bảo vệ hỗ trợ tí là vẫn lên tận phòng như thường. Bác Hương bảo bác không chê chung cư, vì ở vẫn sạch sẽ, tiện ích, trẻ con có chỗ chơi, nhưng cứ đến hẹn lại lên, ngồi chuyển khoản gần 1 triệu mỗi tháng lại thấy cái cảm giác "đi thuê trọ" nó cứ phảng phất đâu đây! 😂😂😂
Đấy, bài đăng của bác Hương đã nói giùm nỗi niềm thầm kín của hàng ngàn hộ gia đình đang sống ở chung cư hiện nay. Cái cảm giác cầm điện thoại lên bấm nút chuyển khoản cho Ban quản lý mỗi đầu tháng nó vi diệu lắm. Rõ ràng là sổ đỏ cầm trong tay, tên mình chễm chệ trên hợp đồng mua bán, tiền trả cho chủ đầu tư không thiếu một đồng, thế mà tháng nào cũng nhận tin nhắn báo nợ đều đặn như vắt chanh.🤷♀️
Nhiều người bảo: "Nhà mình thì mình đóng tiền bảo vệ, vệ sinh chứ ai đóng hộ!" Lý thuyết thì chuẩn không cần chỉnh. Nhưng về mặt tâm lý, cảm giác bỏ ra vài tỷ đồng để có quyền… đóng tiền hàng tháng để được ở trong chính căn nhà của mình nó lạ lùng vô cùng. Ở nhà mặt đất, dù có lỡ kẹt tiền, ăn mì tôm cầm hơi qua ngày thì cái cổng nhà mình vẫn là của mình, chẳng ai gõ cửa đòi "phí vận hành". Cùng lắm là tối bớt bật đèn cho tiết kiệm. Còn ở chung cư? Chậm đóng phí vài hôm là biết tay nhau ngay: nhẹ thì bị xướng tên trên nhóm Zalo cư dân, nặng thì bị ngắt thẻ xe, khóa vòi nước. Cảm giác lúc đó nó cứ ngỡ như thời sinh viên ở trọ bị chủ nhà dọa "tháng này chậm tiền phòng là thu đồ nhé!" vậy.😅
Còn về vụ an ninh, niềm tin thơ ngây ngày đầu mới chuyển về cũng dần bị thời gian bào mòn. Nhìn dàn bốt bảo vệ hoành tráng, thẻ từ quẹt tạch tạch từng tầng, ai cũng nghĩ mình như chủ tịch. Nhưng ở lâu mới thấy, hệ thống an ninh đôi khi cũng "linh hoạt" đến bất ngờ. Shipper giao ly trà sữa hay anh thợ điện nước… chỉ cần vài câu "nói nhỏ" với bác bảo vệ tốt tính là đã chễm chệ đứng trước cửa nhà mình bấm chuông. Sự an toàn tuyệt đối hóa ra đôi khi lại phụ thuộc vào độ "dễ tính" của bác bảo vệ ca trực hôm đó.🤭
Nhưng suy cho cùng, ngẫm đi thì cũng phải ngẫm lại. Khoản tiền gần 1 triệu mỗi tháng ấy thực chất không phải là tiền "thuê trọ", mà là chi phí để mua lấy sự tiện nghi và thảnh thơi. Chúng ta đang trả tiền để có người quét dọn hành lang sạch bóng, có người thức đêm trông xe, thu gom rác tận cửa và duy trì công viên cho con trẻ có chỗ chạy nhảy. Sự khác biệt lớn nhất giữa "ở trọ" và "ở chung cư nhà mình" chính là: Ngày xưa ở trọ, trả tiền cho chủ nhà để có chỗ chui ra chui vào; còn bây giờ ở chung cư, trả tiền cho BQL để mua lấy chất lượng sống.
Vì vậy, lần tới nếu có ngồi ck tiền cho BQL giống bác Hương Xinh Xinh, hãy tự an ủi bản thân rằng: Mình không phải đang trả tiền trọ, mà là đang đóng "phí thành viên VIP" để duy trì một không gian sống thảnh thơi. Nghĩ thế cho nhẹ đầu, tối về ngủ cho ngon giấc trên chính chiếc giường vài tỷ của mình! 😇😇😇