Cứ tưởng chuyện "quay xe" giật gân chỉ có trên phim, ai ngờ đời thật nó tát cho tỉnh cả người ngay sát ngày chốt hạ.
Chuyện là vừa rồi đi mua nhà, lúc dắt mình đi xem từng ngóc ngách, bác chủ nhà đập tay lên ngực chan chát, miệng dẻo như kẹo kéo:
"Toàn bộ đồ đạc này anh để lại hết cho em! Anh quý cái nết nhiệt tình của em nên em chỉ việc xách cái vali quần áo vào là ở như ông hoàng bà chúa luôn, không phải sắm thêm cái gì hết!"
Nghe ngọt ngào xát tai chưa? Lúc đó trong đầu đứa đi mua nhà như mình đã vội vẽ ra cảnh tối nằm xem tivi, chill chill trong cái tổ ấm mới rồi. Ai ngờ đâu, đời không như là mơ, mà đời nó phũ như quả dừa khô.
Đến đúng cái ngày hẹn ra công chứng, giấy tờ cầm trên tay, bút sắp hạ mực thì bác ấy tỉnh búp bớp quay sang thì thầm một câu nhẹ như lông hồng:
"À em ơi, cái tủ bếp gỗ với bộ rèm cửa phòng khách này anh tính thêm tiền nhé. Đồ xịn anh mới làm, không tính vào giá nhà được!"
Ơ kìa??? Ô kìa bác ơi???
Tự nhiên từ một giao dịch bất động sản tỷ bạc, mình bị đẩy vào cái thế quay sang ngồi đàm phán, chi ly mặc cả từng cái tủ, cò cưa từng cái rèm. Nghe nó chán, nó hụt hẫng mà không muốn buồn nói luôn ấy! Cái cảm giác bị ăn quả "cú lừa" phút 89 nó cay gãi không tới chỗ ngứa.
Thế mới ngộ ra một bài học xương máu cho mấy bác đang chuẩn bị mua nhà: Lời hứa gió bay, câu thề hứa lèo của chủ nhà lúc chưa cầm được cọc thì ngọt hơn chè chè ngon. Không ghi trắng đen rõ ràng vào Hợp đồng đặt cọc hay Phụ lục bàn giao (rõ từng cái tủ, cái rèm, cái điều hòa) thì đến phút cuối kiểu gì cũng có bài "phát sinh".
Có bác nào từng dính quả chủ nhà lươn lẹo cấp độ thượng thừa này chưa? Vào thả vài chiêu giải quyết sao cho ngầu, cho vừa lấy được nhà vừa không bị ấm ức coi! 🤣