Nếu chính quyền không ra tay, thành phố sẽ rơi vào một nghịch lý dở khóc dở cười: Nơi dễ kiếm việc nhất lại là nơi... khó sống nhất. Đi làm quần quật cả tháng chỉ đủ trả tiền thuê cái "hộp diêm" che mưa che nắng thì sống sao nổi?
Nhưng hãy nhìn ra thế giới xem, các quốc gia khác đã giải bài toán "đau đầu" này bằng cách biến mình thành những "ông chủ trọ" quốc dân vĩ đại như thế nào nhé!
1. Vienna (Áo): Đỉnh cao của làng "chủ trọ", thuê nhà sang giá "hạt dẻ"
Nói về độ chịu chơi trong mảng nhà ở cho thuê thì phải gọi Vienna là "cụ tổ". Thành phố này nhiều năm liền giật giải "đáng sống nhất thế giới" cũng có lý do cả.
🤨Sở hữu quỹ nhà khổng lồ: Chính quyền ở đây đang nắm trong tay khoảng 220.000 căn hộ cho thuê và thầu thêm 200.000 căn khác. Hơn một nửa dân số thành phố đang sống ung dung trong các căn hộ kiểu này.
🤨Giá thuê "ngon bổ rẻ": Một thanh niên 26 tuổi ở Vienna có thể thuê một căn hộ 54m², 2 phòng ngủ, đi bộ vài bước là tới ga trung tâm với giá chỉ khoảng 596 Euro/tháng (gần 18 triệu đồng). Nghe 18 triệu có vẻ to với Việt Nam, nhưng mức giá này chỉ bằng đúng 30% so với những căn hộ cùng hệ số tại các thành phố đắt đỏ như London, Paris hay Dublin.
👉 Cái hay của Vienna: Họ không gom người thu nhập thấp vào một khu riêng kiểu "khu ổ chuột". Họ quy hoạch để người nghèo, người trung lưu và người khá giả sống đan xen, cùng dùng chung một công viên, một bể bơi. Thành phố cũng găm sẵn 3 triệu m² đất để làm nhà trợ giá. Đúng kiểu: "Vào đây là bình đẳng, không ai giàu hơn ai khi đi thuê nhà Nhà nước!"
2. Singapore: "Đặc sản" nhà HDB và những căn phòng 9m² ấm cúng
Tại quốc đảo sư tử – nơi giá đất đắt đến mức thở thôi cũng thấy tốn tiền, khoảng 80% dân số đang sống trong các căn hộ HDB do Nhà nước phát triển. Ngoài việc bán, Singapore vẫn duy trì một hệ thống nhà cho thuê công cộng cực kỳ nhân văn dành cho người thu nhập thấp.
🙂Giá thuê gây sốc: Chỉ từ 500.000 đồng đến 5 triệu đồng/tháng tùy vào diện tích và độ "xẹp" của ví tiền người thuê.
😄Giải pháp cho người độc thân: Nếu chưa đủ tiền thuê cả căn? Không sao hết! Singapore có ngay mô hình phòng ở riêng rộng 9m². Bạn có không gian riêng để ngủ, còn bếp và khu vệ sinh thì dùng chung với hàng xóm. Vừa tiết kiệm, lại vừa có cơ hội giao lưu kết bạn, biết đâu lại tìm được nửa kia của đời mình!
3. Trung Quốc: "Thần tốc" xây triệu căn hộ cho giới trẻ nhập cư
Nhận thấy người trẻ và lao động nhập cư đuối sức trong cuộc đua mua nhà, từ năm 2021, Trung Quốc đã kích hoạt chế độ "thần tốc" phát triển nhà cho thuê giá phải chăng.
😇Con số biết nói: Chỉ tính đến năm 2023, họ đã xây dựng hơn 5 triệu căn hộ với tổng vốn đầu tư lên tới... hơn 1,8 triệu tỷ đồng Việt Nam.
😗 Giá rổ thế nào? Tại thành phố Trường Sa, căn hộ trung tâm có giá khoảng 6,5 triệu đồng/tháng (rẻ hơn thị trường ít nhất 30%). Còn tại Thượng Hải phồn hoa, một căn hộ 1 phòng ngủ (50-64m²) có giá khoảng 14-20 triệu đồng/tháng, "mềm" hơn giá thị trường khoảng 20%.
Bài học rút ra: Nhà ở xã hội không phải là "bố thí", đó là vũ khí cạnh tranh!
Điểm chung của Vienna, Singapore hay Trung Quốc là họ không xem nhà ở xã hội hay nhà cho thuê là một chính sách cứu trợ người nghèo theo kiểu "ban ơn". Họ coi đây là công cụ sinh tồn để giữ chân lực lượng lao động và duy trì sức cạnh tranh cho đô thị.
Bởi vì hãy thực tế một chút đi: Một thành phố không thể vận hành nếu giáo viên, y tá, kỹ sư, công nhân hay nhân viên văn phòng... cứ đến giờ tan tầm là phải rồng rắn kéo nhau di cư về những nơi cách chỗ làm hàng chục cây số chỉ vì không có tiền thuê hay mua nhà ở trung tâm. Ai sẽ chữa bệnh, ai sẽ dạy học, ai sẽ dọn rác nếu họ đều bị "bật bãi" khỏi thành phố?
Có lẽ, đây cũng chính là bài toán hóc búa mà Hà Nội và TP.HCM đang phải đối mặt, khi mà giá căn hộ cứ vút bay như diều gặp gió, còn tốc độ tăng lương của chúng ta thì lại lững thững như rùa bò. Đã đến lúc chúng ta cần những "ông chủ trọ quốc dân" xuất hiện để người trẻ có thể an tâm cống hiến, thay vì dành cả thanh xuân chỉ để nghĩ xem tháng này tiền nhà tính thế nào!