Ban đầu, quyết định này còn nhận được nhiều lời khen từ bạn bè, hàng xóm, càng khiến tôi tin rằng mình đã chọn đúng.
Thế nhưng chỉ sau vài tháng dọn về ở, những bất tiện bắt đầu lộ rõ. Khoảng sân tưởng là không gian riêng thực chất lại thông ra lối đi chung, khiến sự riêng tư gần như không tồn tại. Người qua lại dễ dàng nhìn vào, đứng nói chuyện sát hàng rào, khiến những khoảnh khắc sinh hoạt ngoài sân trở nên gượng gạo và đầy dè chừng.
Tiếng ồn là cú sốc tiếp theo. Từ sáng sớm đã có trẻ con chạy nhảy, người tập thể dục, dắt chó đi dạo ngay trước cửa nhà. Những buổi sáng cuối tuần yên tĩnh như tôi từng hình dung nhanh chóng biến mất, thay vào đó là cảm giác mệt mỏi vì thiếu không gian nghỉ ngơi đúng nghĩa.
Vấn đề độ ẩm và côn trùng khiến cuộc sống càng thêm nặng nề. Vào mùa nồm, tường và sàn nhà ẩm ướt, đồ đạc dễ ám mùi, trong khi máy hút ẩm gần như không giải quyết triệt để. Sân liền kề thảm cỏ chung khiến muỗi, ruồi, côn trùng xuất hiện liên tục, đặc biệt vào buổi tối và những ngày mưa.
Nỗi lo an ninh cũng âm ỉ theo từng đêm. Căn hộ tầng trệt với hàng rào thấp khiến tôi luôn trong trạng thái cảnh giác, dù đã lắp thêm camera và khóa nhiều lớp cửa. Khi xảy ra một vài vụ mất trộm trong khu, tôi mới thực sự cảm nhận rõ rủi ro mà các căn hộ tầng một phải đối mặt.
Cú sốc lớn nhất đến khi tôi quyết định rao bán căn hộ. Dù chấp nhận để giá thấp hơn các tầng trên, phần lớn người xem nhà vẫn lắc đầu ngay khi biết căn hộ ở tầng trệt. Sau sáu tháng trải nghiệm, tôi buộc phải bán gấp để thoát khỏi những rắc rối kéo dài, coi đây là bài học đắt giá cho một quyết định mua nhà dựa nhiều vào cảm xúc hơn là thực tế.
Theo Phụ Nữ Số