Nhưng có ở trong chăn mới biết chăn có rận, câu chuyện của ông bạn thân tôi tạm gọi là Dương "vã" – là một bài học thực tế chát chúa mà ai đang có ý định xuống tiền mua "sổ đỏ cho lốp xe" nên ngồi xuống làm ngụm trà rồi đọc cho kỹ. Cách đây 5 năm, Dương hân hoan như bắt được vàng khi chi hẳn nửa tỷ đồng để sở hữu riêng một ô đậu xe trong hầm tòa chung cư cao cấp, cái thời mà người ta còn phải tranh nhau từng mét vuông dưới hầm thì suất của Dương chẳng khác gì "vương miện" của cả tòa nhà.
Thế nhưng, đời không như là mơ khi cái vương miện đó bắt đầu nặng đầu theo đúng nghĩa đen. Dương than với tôi rằng cứ ngỡ bỏ ra 500 triệu là xong xuôi, ai dè nó giống như việc bạn mua một chiếc điện thoại đắt tiền nhưng mỗi tháng phải trả tiền thuê... cái khay sim. Đầu tiên là khoản phí bảo trì 2% đóng ngay khi nhận chỗ, nghe thì nhỏ nhưng tính trên nửa tỷ thì cũng đi tong chục triệu bạc. Chưa hết, "cú lừa" thực sự nằm ở phí vận hành hàng tháng, vì đã là sở hữu riêng thì ông phải đóng phí quản lý cho cái diện tích đó, cộng thêm phí trông giữ xe như bao người khác. Tính ra, cái chỗ đậu xe nó "ngốn" tiền còn đều đặn hơn cả tiền bảo dưỡng con xe của ông ấy.
Cái bi kịch thực sự chỉ lộ ra khi Dương cần gom tiền làm ăn và quyết định rao bán căn hộ. Lúc này, cái suất để xe từng là niềm tự hào bỗng biến thành "cái đinh đóng cột" kéo lùi mọi giao dịch. Khách đến xem nhà, ưng cái ban công, thích cái phòng ngủ nhưng vừa nghe giá cộng thêm 500 triệu tiền chỗ để xe là họ "quay xe" còn nhanh hơn cả người yêu cũ. Người ta bảo: "Nhà em đi xe máy, mua cái chỗ đậu ô tô nửa tỷ để về... trồng rau à?". Oái oăm ở chỗ, luật không cho phép tách rời cái chỗ để xe đó ra bán riêng, thế là Dương rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan: giữ thì nặng gánh phí, bán thì kén khách như chọn con dâu, vô tình khiến tính thanh khoản của cả căn hộ tụt dốc không phanh.
Nhìn từ câu chuyện này, chúng ta phải đặt ra một dấu hỏi lớn về tư duy sở hữu tài sản trong chung cư hiện nay. Liệu việc bỏ ra một số tiền bằng cả một chiếc xe hạng B chỉ để mua lấy cái quyền được đỗ nó có phải là một quyết định tài chính thông minh, hay chỉ là đòn tâm lý của chủ đầu tư đánh vào nỗi sợ thiếu chỗ của cư dân? Liệu trong tương lai, khi hạ tầng giao thông công cộng phát triển hoặc các giải pháp đỗ xe thông minh nở rộ, những "suất đỗ xe sổ đỏ" này có trở thành một loại tài sản lỗi thời và dư thừa? Rõ ràng, khi mua nhà, chúng ta quá mải mê nhìn vào view đẹp, hướng mát mà quên mất những "chi phí chìm" và những ràng buộc pháp lý có thể biến tài sản thành tiêu sản bất cứ lúc nào.