Lúc đó bạn bè ai cũng bảo “Mua tận đấy làm gì, bao giờ mới đông dân?”, “chung cư mà cũng ôm lâu thế à?” Sau này em dành dụm tiếp, mua thêm 1 căn nữa. Căn đầu cho thuê, tiền thuê không phải cầm về tiêu hết mà chủ yếu để trả ngân hàng, phí, sửa chữa, nội thất các kiểu.
Căn còn lại em vẫn đang giữ vì tính sau này cho con hoặc bán lúc cần vốn. Ai ngờ vài năm sau hạ tầng về, khu đông dân hơn, giá chung cư tăng lên. Và thế là bắt đầu có người nói “Có 2 căn chung cư là đầu cơ rồi”, “Người như thế này mới làm giá nhà tăng”, “Ôm nhà chờ tăng giá mà còn nói nghèo” 😶 Ơ nhưng lúc em mua, có ai tranh mua với em đâu? Có lúc căn đăng bán cả mấy tháng ko có khách.
Em bỏ tiền, chấp nhận vay, chấp nhận rủi ro, tự lo lãi suất. Đến lúc khu vực phát triển, giá tăng thì tự nhiên em thành… người có lỗi? 🥲 Em cũng ko phủ nhận có người mua nhiều căn chỉ để bỏ trống, đẩy giá rồi lướt sóng. Nhưng mua 1-2 căn chung cư bằng tiền tích cóp, giữ lâu dài, có căn cho thuê tạo dòng tiền thì có nên auto gọi là đầu cơ không? Hay giờ cứ sở hữu căn thứ 2 là đã bị xếp vào team đầu cơ rồi các bác? 😂 Em tò mò thật là ranh giới giữa tích sản chung cư và đầu cơ chung cư nằm ở đâu? Mua bao nhiêu căn? Giữ bao lâu? Có cho thuê hay để trống? Hay đơn giản là… lúc giá tăng nhiều quá thì người ta bắt đầu ghét mình? 🥲