1. Minh bạch hóa giao dịch bất động sản thông qua Trung tâm giao dịch do Nhà nước thành lập
Theo Điều 2 của Dự thảo, Nhà nước sẽ thành lập Trung tâm giao dịch bất động sản nhằm công khai, minh bạch toàn bộ hoạt động mua bán, chuyển nhượng và thuê mua nhà ở. Trung tâm này hoạt động như một đầu mối liên thông điện tử giữa các cơ quan quản lý nhà nước, tổ chức tín dụng, chủ đầu tư và người dân.
Việc tổ chức giao dịch thông qua Trung tâm không chỉ giúp xác thực thông tin pháp lý của bất động sản mà còn cho phép cơ quan quản lý giám sát diễn biến thị trường theo thời gian thực. Đây được xem là bước tiến quan trọng trong quá trình chuyển đổi số lĩnh vực đất đai và bất động sản, góp phần hạn chế tình trạng giao dịch “ngầm”, kê khai giá không đúng thực tế hoặc hiện tượng đầu cơ, thổi giá gây nhiễu loạn thị trường.
Khi hệ thống này được vận hành đồng bộ, người dân có thể tiếp cận thông tin minh bạch hơn về giá cả, pháp lý và lịch sử giao dịch, từ đó giảm thiểu rủi ro khi tham gia thị trường bất động sản.
2. Điều chỉnh chính sách tín dụng nhằm hạn chế đầu cơ nhà ở
Bên cạnh việc minh bạch hóa giao dịch, Điều 3 của Dự thảo đưa ra cơ chế kiểm soát tín dụng đối với hoạt động mua nhà ở, đặc biệt là trường hợp sở hữu nhiều bất động sản.
Cụ thể, các tổ chức tín dụng sẽ áp dụng hạn mức cho vay như sau:
- Người mua căn nhà thứ hai chỉ được vay tối đa 50% giá trị hợp đồng mua bán.
- Đối với căn nhà thứ ba trở lên, mức vay tối đa giảm còn 30% giá trị hợp đồng mua bán.
- Quy định này không áp dụng đối với nhà ở xã hội nhằm bảo đảm cơ hội tiếp cận nhà ở cho người có nhu cầu thực.
Chính sách trên hướng đến việc phân luồng dòng vốn tín dụng, ưu tiên người mua nhà để ở thay vì phục vụ mục đích đầu tư ngắn hạn hoặc tích trữ tài sản. Qua đó, góp phần giảm áp lực tăng giá do hoạt động đầu cơ sử dụng đòn bẩy tài chính quá mức – một trong những nguyên nhân khiến giá nhà tăng nhanh trong thời gian qua.
Nghị quyết này dự kiến sẽ có hiệu lực kể từ ký và được thực hiện đến 01 tháng 3 năm 2027.
Nguồn: Luật sư Trần Minh Cường