Buổi sáng hôm đó, 22 thửa đất tại thôn Bình Xá được đưa ra đấu giá và đều trúng sạch. Diện tích các lô dao động từ 69,2–117,1m², giá khởi điểm chỉ khoảng 11,8–18,5 triệu đồng/m². Mức giá này có thể khiến nhiều người bật cười khi vừa mới nghe.
Nhưng nụ cười ấy không kéo dài lâu. Kết thúc phiên, lô cao nhất được chốt ở mức 164,4–164,5 triệu đồng/m², tức gần 9 lần giá khởi điểm. Lô thấp nhất cũng lên tới 63,8 triệu đồng/m², cao hơn ban đầu khoảng 5,4 lần. Tốc độ tăng giá này nhanh đến mức, nếu đất biết nói, chắc cũng phải xin… nghỉ giữa hiệp.
Chưa dừng lại ở đó, cùng ngày, 20 thửa đất tại khu Mả Cố và 2 thửa tại khu Đồng Ngà tiếp tục được mang ra đấu giá. Diện tích từ 68,5–150m², giá khởi điểm dao động 10,8–50,8 triệu đồng/m². Kết quả không có gì bất ngờ: 100% thửa đất đều có người mua. Mức trúng cao nhất đạt 96,8 triệu đồng/m² – gần gấp 9 lần giá ban đầu, còn thấp nhất cũng 62,8 triệu đồng/m², tức cao hơn 5,8 lần.
Nhìn tổng thể, đấu giá đất ven Hà Nội đang mang dáng dấp của một “môn thể thao cảm giác mạnh”: giá khởi điểm chỉ để… làm nóng, còn cuộc chơi thật sự bắt đầu khi bảng điện tử nhảy số. Đất chưa xây nhà, chưa sinh lợi gì rõ ràng, nhưng giá thì đã kịp vượt xa nhiều khu vực nội đô cách đây vài năm.
Vấn đề không nằm ở chuyện có người sẵn tiền đi đấu giá, mà ở chỗ mặt bằng giá mới đang được thiết lập quá nhanh, vượt xa khả năng tiếp cận của nhu cầu ở thực.
Đất đấu giá ngày hôm nay rất dễ trở thành “giá tham chiếu” cho cả khu vực ngày mai, kéo theo một vòng xoáy: người bán kỳ vọng cao hơn, người mua sau buộc phải chấp nhận mức giá mới, còn người muốn mua để ở thì… đứng ngoài quan sát.
Đất ven Hà Nội vì thế không chỉ “nóng”, mà còn nóng theo kiểu khó hạ nhiệt. Và nếu các phiên đấu giá tiếp theo vẫn tiếp tục lập kỷ lục như thế này, câu chuyện quen thuộc có lẽ sẽ lại lặp lại: đất tăng trước, hạ tầng theo sau, còn giấc mơ an cư thì ngày càng chạy chậm hơn giá đất.