Có những căn hộ mấy năm trước được mua với giá hơn 30 triệu đồng/m². Thời điểm đó, ai nghe cũng lắc đầu, vì câu “chưa có sổ hồng” đủ sức làm tụt mood cả một buổi xem nhà. Người mua cân nhắc, đắn đo, rồi quyết định để… suy nghĩ thêm. Suy nghĩ xong thì giá đã lên 80–90 triệu đồng/m², còn căn nhà thì vẫn ở đó, chỉ có người suy nghĩ là không còn suất.
Bây giờ, chung cư chưa sổ hồng không còn là hàng khó bán. Rao lên là có người hỏi, có căn chốt trong vòng vài tuần. Người mua đến xem nhà không hỏi nhiều, vì hỏi cũng không làm sổ về nhanh hơn. Thay vào đó là một phép so sánh rất thực tế: căn này chưa sổ nhưng giá 50–60 triệu, căn có sổ bên cạnh thì 80–90 triệu. So xong, mọi triết lý pháp lý bỗng nhiên… dịu lại.
Người mua ở thực bước vào cuộc chơi này với tâm thế khá rõ ràng. Không phải là không biết rủi ro, mà là biết rồi nhưng vẫn phải chọn. Chờ đủ sổ thì giá chạy trước, mua sớm thì giấy tờ chạy sau. Cuộc đời hiếm khi cho đủ cả hai cùng lúc, nhất là trong bất động sản Hà Nội.
Còn người bán thì thường bán trong trạng thái hơi… ngạc nhiên. Ngạc nhiên vì không nghĩ lại chốt nhanh thế. Ngạc nhiên vì giá tăng mạnh đến mức chính mình cũng thấy hơi sai sai. Nhưng tiền về tài khoản rồi thì mọi thắc mắc đều được giải quyết rất nhanh.
Rủi ro vẫn nằm đó, không tự nhiên biến mất chỉ vì giá tăng. Không có sổ thì khó vay, khó xoay, và mọi thứ đều phải trông vào lời hứa của chủ đầu tư. Nhưng với nhiều người, cái đáng sợ hơn là mỗi năm nhìn giá nhà tăng thêm vài trăm triệu, còn mình thì vẫn đang ở nhà thuê và chờ mọi thứ hoàn hảo.
Tất nhiên, chưa có sổ không phải là chuyện đùa. Không vay ngân hàng được, không xoay vốn linh hoạt, mọi thứ đều phụ thuộc vào thiện chí và tiến độ của chủ đầu tư. Nhưng trong bối cảnh hiện tại, nhiều người chấp nhận đánh đổi: chịu bất tiện pháp lý để đổi lấy việc không phải chạy theo giá mỗi năm một cao.
Có một sự thật hơi phũ phàng là thị trường Hà Nội hiện tại không ưu ái người cẩn thận quá mức. Người bán nắm thế chủ động, người mua phải tự điều chỉnh tiêu chuẩn sống sót. Pháp lý vẫn quan trọng, nhưng không còn là điều kiện tiên quyết duy nhất. Khả năng chi trả mới là tấm vé quyết định.
Chung cư chưa sổ hồng vì thế vẫn được mua, không phải vì nó an toàn, mà vì nó vừa tầm trong một thị trường đang ngày càng vượt tầm với của nhiều người. Nhà chưa có giấy, nhưng nhu cầu ở thì có thật, và cuộc sống thì không cho phép trì hoãn mãi.
Ở Hà Nội, có những thứ đến rất muộn, như sổ hồng. Nhưng có những thứ đến rất nhanh, như giá nhà. Và khi hai thứ này chạy ngược chiều nhau, người ta buộc phải chọn thứ không đợi mình.
Nhà có thể chưa có sổ, nhưng cuộc sống thì không chờ. Và trong một thị trường mà giá cứ lặng lẽ đi lên, nhiều người chấp nhận bước vào căn nhà trước, rồi hy vọng giấy tờ sẽ theo sau. Bất động sản Hà Nội bây giờ, suy cho cùng, không chỉ là câu chuyện mua bán, mà là bài toán cân não giữa an toàn, khả năng tài chính và một chút liều lĩnh 😐