Nói ra không sợ các bác cười, chứ hơn 1 năm qua em chuyển nhà lần này là lần thứ 3 rồi đấy! 🤷♀️
Căn nhà thứ 1 là căn khiến em suýt thành "bò thui", thuê xong mới biết tiền điện tăng theo cấp số nhân tùy tâm trạng quản lý. Đỉnh điểm là vào một ngày hè nóng 40 độ, dây bình nóng lạnh chập cháy khét lẹt. Em gọi quản lý nhà với giọng thảng thốt như phim hành động, nhưng phản hồi nhận lại là một sự im lặng mang tính thiền định. Sống ở đây, em nhận ra mình không chỉ trả tiền phòng, mà còn trả tiền để thử thách lòng dũng cảm. Chuyển!
Rút kinh nghiệm, căn nhà thứ 2 em ký hẳn hợp đồng 1 năm, sống ngoan hiền như một công dân kiểu mẫu. Thế nhưng, vừa hết hạn hợp đồng, chủ nhà nở một nụ cười chuẩn mực thông báo: Năm sau tăng nhẹ 1tr2/tháng nha em, vì khu này giờ đắc địa lắm!. Dạ thưa bác, "đắc địa" của bác là bước ra cửa gặp ngay quán bún đậu mắm tôm nồng nàn và tiếng còi xe inh ỏi lúc 7h sáng đúng không ạ? Tăng giá kiểu "đại gia" trong khi thu nhập của em vẫn dậm chân tại chỗ. Chuyển tiếp!
Căn nhà thứ 3, hiện tại, dù hướng tây có hơi nóng chút nhưng cơ bản mọi thứ đang ổn (à mới ở được có 2 tháng thui ạ 🙂). Ngày nào em cũng thắp hương cầu mong chủ nhà không đột nhiên... lấy vợ cho con trai, không bán nhà gán nợ, và không có vấn đề gì bất ngờ xảy ra, thay tính đổi nết gì chứ em ngán chuyển nhà lắm rồi ấy!
Ba rào cản biến người thuê nhà thành người chịu trận trong mọi cuộc chơi
Từ trải nghiệm "xương máu" (và tốn tiền xe ba gác) của em, đây chính là lý do em đưa ra vì sao tại Việt Nam, mọi người luôn sợ thuê nhà và có ác cảm với việc đi thuê đến thế:
👉 Luật chơi "Ai là triệu phú" (Nhưng chủ nhà luôn thắng)
Ở nước ngoài, luật bảo vệ người thuê nghiêm ngặt bao nhiêu thì ở ta, hợp đồng thuê nhà đôi khi có giá trị... tâm linh bấy nhiêu. Chủ nhà thích tăng giá là tăng, thích tăng tiền điện nước lên mức "kinh doanh công nghiệp" là tăng. Người thuê luôn ở thế bị động, giống như đang chơi một trò chơi sinh tồn mà luật chơi thay đổi theo từng tháng.
👉 Tiêu chuẩn hạ tầng kiểu... "Hên xui"
Nhiều khu trọ mang tiếng là "chung cư mini" cao cấp nhưng hệ thống phòng cháy chữa cháy lại thô sơ đến mức báo động. Dây điện chập chờn, tường thấm nước, không gian bí bách. Mỗi lần nghe tiếng còi xe cứu hỏa ngoài đường là tim tôi lại đập thình thịch, phải ngó quanh xem lối thoát hiểm của mình... có phải là cái ban công sắt hàn kín mít không.
👉 Khái niệm "An cư" bị gắn mác với quyền sở hữu
Xã hội vẫn còn nặng định kiến: Phải có sổ hồng, sổ đỏ thì mới gọi là có nhà. Chính tư duy này khiến thị trường cho thuê không được đầu tư bài bản, chuyên nghiệp mà đa số là tự phát. Người thuê thì tâm lý "ở tạm", chủ nhà thì tâm lý "vắt chanh", chẳng ai muốn đầu tư lâu dài cho một mối quan hệ đầy bấp bênh như vậy.
Bao giờ mới hết cảnh "Nước chảy hoa trôi, người đi thuê nhà dọn đồ"?
Nhìn sang Đức hay Hàn Quốc, người ta có thể ở nhà thuê cả đời mà vẫn cưới vợ, sinh con, nuôi chó mèo an tâm vì luật pháp bảo vệ họ. Còn ở mình, ước mơ của người đi thuê đôi khi nhỏ nhoi lắm: Một cái hợp đồng giữ giá trong 3 năm; Tiền điện tính đúng giá nhà nước; Và một người quản lý biết nghe máy khi có sự cố.
Thiết nghĩ, đã đến lúc thị trường Việt Nam cần những "ông lớn" làm nhà ở cho thuê chuyên nghiệp, thay vì cứ ép người trẻ phải gồng mình còng lưng mua một căn hộ khi tài chính chưa đủ.
Ai cũng xứng đáng có một mái nhà an toàn để trở về sau ngày dài mệt mỏi – dù đó là nhà đi thuê.
Còn các bác thì sao? Trải nghiệm hãm nhất khi đi thuê nhà là gì? Cùng chia sẻ để chúng ta biết rằng, ít nhất trên con đường dọn nhà đầy gian nan này, bạn không hề cô đơn! 📦🚚