Tôi may mắn lọt vào "ô may mắn" khi sống cạnh những người vô cùng văn minh. Tối đến tầm 10 giờ là hành lang vắng lặng, mọi người tự giác giữ không khí yên tĩnh chung. Nhớ có đợt shipper giao nhầm gói đồ sang nhà bác bên cạnh, bác còn cẩn thận cầm sang tận cửa gõ nhẹ rồi bàn giao lại cho tôi. Mấy chuyện nhỏ nhặt, bình dị như chào nhau một câu trong thang máy hay giúp nhau nhận hộ món đồ tưởng chừng không có gì to tát, nhưng lại khiến tâm trạng mỗi ngày trở nên nhẹ nhàng, dễ chịu vô cùng.
Thế nhưng, bức tranh sống chung cư không phải lúc nào cũng màu hồng. Cứ nhìn sang đứa bạn thân tôi ở tòa bên cạnh mà thấy phát hoảng, mỗi ngày đi làm về của nó đúng nghĩa là một "bài test" lòng kiên nhẫn. Nhà tầng trên thì dường như có thói quen cải tạo nhà cửa hoặc tập thể dục giữa đêm, tầm 11-12 giờ khuya vẫn nghe tiếng kéo bàn ghế, nện gót chân rầm rầm xuống sàn. Nhà bên cạnh thì con nhỏ phi như ngựa vía ngoài hành lang từ sáng đến tối. Chưa kể, hành lang vốn là khoảng không gian chung nhưng lại bị một số nhà biến thành "kho chứa đồ tự phát" với đủ loại tủ giày, xe đẩy, thậm chí cả rác thải tích tụ chờ mang đi.
Thực ra, ở chung cư lâu năm mới thấy những "đặc sản" gây đau đầu nhất lại toàn đến từ thói quen sinh hoạt:
🔇 Tiếng ồn xuyên không: Từ tiếng gót chân, tiếng trẻ con giậm nhảy, đến âm thanh karaoke ngẫu hứng lúc nửa đêm.
🚭 Mùi hương bất đắc dĩ: Khói thuốc lá thoang thoảng từ ban công nhà dưới bay lên, hay mùi thức ăn nồng sắc từ căn hộ đối diện xông thẳng qua khe cửa.
🐕 Thú cưng và văn hóa nuôi: Chó mèo thả rông không rọ mõm trong thang máy, hoặc "tiện tay" đi vệ sinh ngay khu vực công cộng.
🚪 Lấn chiếm không gian: Dép guốc bày bừa, xe đạp chiếm lối đi chung, xem hành lang như không gian riêng của nhà mình.
Cái khó nhất khi rơi vào những hoàn cảnh này là cách xử lý. Bản thân tôi thuộc team ngại va chạm, cực kỳ sợ cảnh "nhìn mặt nhau hàng ngày mà trong lòng ấm ức". Muốn sang gõ cửa góp ý trực tiếp thì lo người ta tự ái rồi đâm ra thù hằn, mà âm thầm chịu đựng thì bản thân mình lại phát điên, chất lượng giấc ngủ lẫn tinh thần sụt giảm nghiêm trọng.
Sau vài lần chứng kiến drama của bạn bè, tôi rút ra một kinh nghiệm: Phương án tối ưu nhất vẫn là nhờ Ban quản lý làm "Lá chắn". Việc của mình là ghi hình, thu âm lại bằng chứng cụ thể rồi gửi qua ứng dụng cư dân hoặc hotline bảo vệ. BQL là bên nhận phí dịch vụ để duy trì trật tự, họ có quy chế và chế tài xử lý chuyên nghiệp hơn việc mình tự sang tranh cãi. Với những trường hợp nhẹ nhàng, một tin nhắn lịch sự vào group cư dân tầng cũng là cách nhắc nhở khéo léo mà vẫn giữ được hòa khí.
Sống ở chung cư là chấp nhận một cuộc sống tập thể thu nhỏ. Sự thoải mái của mình đôi khi lại phụ thuộc vào ý thức của người khác. Không biết các bác ở đây đã từng gặp phải "đặc sản" hàng xóm nào bá đạo nhất, và các bác chọn team "đối đầu trực tiếp" hay team "ủy quyền cho BQL" vậy?