Một phóng sự điều tra gần đây của truyền thông Hàn Quốc (được các đài lớn như SBS và báo điện tử Maeil Business Newspaper phản ánh) đã làm rúng động dư luận nước này khi phơi bày một thực trạng cay đắng: Vấn nạn bạo lực học đường và cô lập bạn bè tại khu nhà giàu Gangnam (Seoul) giờ đây không còn dừng lại ở xích mích trẻ con, mà được định đoạt bằng tấm sổ đỏ của cha mẹ.
Khi học sinh tiểu học đi tra sổ đất đai để "chọn bạn mà chơi"
Chị A, một phụ huynh có con đang theo học tại một trường tiểu học danh tiếng ở quận Gangnam, gần đây đã vô cùng sửng sốt khi con mình hỏi: "Nhà mình là thuê Jeonse hả mẹ?". Chị càng lặng người hơn khi thấy con sụt sùi kể lại việc bạn ở trường bảo rằng: "Mẹ tớ bảo không được chơi với mấy đứa nhà ở thuê Jeonse".
Chị A thở dài chia sẻ:
"Đến mức các bà mẹ còn tra cả bản sao sổ đăng ký bất động sản (등기부등본) của nhà bạn của con để quyết định xem có nên cho con mình chơi cùng hay không. Họ thậm chí còn phân cấp rằng: Hạng 1 là người có nhà riêng và không nợ nần, Hạng 2 là người có nhà nhưng có nợ ngân hàng, còn Hạng 3 là nhà đi thuê Jeonse".
Dù chỉ là một bộ phận cực đoan, nhưng hiện nay đang xuất hiện một thực trạng đáng ngại khi các "học sinh tiểu học Gangnam" học theo tư duy của phụ huynh, tự mình tra cứu sổ đăng ký bất động sản trực tuyến để cô lập, tẩy chay bạn bè. Tình yêu thương lệch lạc của các bậc phụ huynh nhằm tạo dựng cho con một nhóm bạn có đầy đủ cả tiền tài lẫn địa vị xã hội đang dấy lên những lo ngại sâu sắc, vì nó trực tiếp dẫn đến vấn nạn "왕따" (wangta - cô lập, bạo lực học đường tinh thần), một vết thương nhức nhối chưa có lời giải của xã hội Hàn Quốc.
Bộ tiêu chí phân cấp tàn nhẫn của giới thượng lưu
Tại Hàn Quốc, thông tin đăng ký bất động sản trực tuyến của Tòa án tối cao cho phép bất kỳ ai cũng có thể tra cứu lịch sử sở hữu của một địa chỉ bất kỳ với mức phí chưa đến 1.000 won (19.000 VNĐ). Kẽ hở mang tính chất minh bạch này đã bị biến tướng thành công cụ để "kiểm tra lý lịch" nhà bạn của con.
Thực tế tại khu Gangnam, việc kiểm tra sổ đăng ký bất động sản từ lâu đã trở thành một "nghi thức bắt buộc" ngầm hiểu. Thậm chí trên các "Mom Cafe Gangnam" (diễn đàn trực tuyến của các bà mẹ khu Gangnam), phần lớn các hội nhóm kín đều yêu cầu thành viên mới phải nộp bản sao sổ đăng ký nhà đất để chứng minh quyền sở hữu chính chủ như một điều kiện bắt buộc để xét duyệt gia nhập.
Bảng phân cấp ngầm trong thế giới của các phụ huynh thượng lưu khắt khe đến mức cực đoan:
Hạng siêu cấp: Sở hữu nhà riêng tại các khu chung cư cao cấp bậc nhất (như Raemian Daechi Palace, Acro River Park...) và không vay nợ ngân hàng.
Hạng hai: Có nhà riêng nhưng có thế chấp vay vốn. Họ thậm chí còn soi cả tỷ lệ phần trăm vay nợ trên tổng giá trị căn nhà để đánh giá năng lực tài chính.
Hạng ba (Bị coi rẻ): Thuê nhà theo hình thức Jeonse (hình thức thuê đặt cọc một số tiền khổng lồ bằng 50% đến 80% giá trị căn nhà để ở miễn phí trong 2 đến 4 năm). Dù số tiền cọc Jeonse ở vùng Gangnam có thể lên tới hàng chục tỷ won (tương đương hàng triệu USD), họ vẫn bị dán nhãn là "kẻ đi thuê" chứ không phải chủ sở hữu.
Hạng dưới cùng: Thuê nhà trả tiền theo tháng (Wolse) hoặc sống ở các khu nhà ở xã hội. Nhóm này gần như bị loại hoàn toàn khỏi vòng tròn giao tế.
Từ định kiến của người lớn đến những từ lóng miệt thị của trẻ thơ
Sự phân biệt đối xử bằng vật chất của cha mẹ đã nhanh chóng tiêm nhiễm vào đầu óc con trẻ, biến tướng thành hàng loạt ngôn từ miệt thị tàn nhẫn xuất hiện ngay trong lớp học:
"Jeonse-geoji" (Kẻ ăn xin thuê nhà Jeonse): Miệt thị những bạn học có gia đình chỉ đi thuê nhà đặt cọc.
"200-choong" / "300-choong" (Sâu bọ lương 2-3 triệu won): Cách gọi đầy châm biếm hướng vào thu nhập của phụ huynh bình dân (từ "choong" trong tiếng Hàn nghĩa là sâu bọ).
"Elsa" hoặc "Hugger": Những từ lóng ghép từ tên các khu nhà ở xã hội dành cho người thu nhập thấp với từ "kẻ ăn xin" (Beggar).
Nhiều gia đình dù có điều kiện kinh tế rất tốt, chấp nhận chi khoản tiền cọc khổng lồ để thuê nhà Jeonse tại Gangnam với mong muốn con cái được hưởng môi trường giáo dục đỉnh cao, cuối cùng đã phải ngậm ngùi dọn nhà, chuyển trường đi nơi khác. Lý do không phải vì họ thiếu tiền, mà vì con cái của họ không thể chịu đựng nổi áp lực bị bạo lực tinh thần và bị bạn bè xa lánh chỉ vì nhà... đi thuê.
Hệ quả của việc sùng bái vật chất và áp lực thành tích quá lớn tại Hàn Quốc đang tạo ra một thế hệ trẻ em nhìn đời bằng lăng kính giai cấp tài sản. Khi những đứa trẻ lên tám, lên mười học cách cân đo đong đếm giá trị của một con người bằng diện tích căn hộ và số dư ngân hàng của cha mẹ, đó là lúc hồi chuông cảnh báo về sự rạn nứt đạo đức xã hội đã gióng lên gay gắt hơn bao giờ hết.
* Jeonse (전세) là một hình thức thuê bất động sản độc đáo và gần như chỉ tồn tại ở Hàn Quốc. Thay vì trả tiền nhà hằng tháng, người thuê sẽ đưa cho chủ nhà một khoản tiền đặt cọc cực kỳ lớn một lần duy nhất, thường dao động từ 50% đến 80% giá trị mua đứt của căn nhà. Trong suốt thời gian hợp đồng (thường tối thiểu là 2 năm), người thuê được ở hoàn toàn miễn phí và chỉ phải tự chi trả các chi phí sinh hoạt như điện, nước, phí quản lý. Chủ nhà sẽ mang khoản tiền cọc khổng lồ này đi gửi tiết kiệm lấy lãi, đầu tư chứng khoán hoặc phổ biến nhất là mua thêm các bất động sản khác để sinh lời. Khi hết hạn hợp đồng và người thuê dọn đi, chủ nhà có nghĩa vụ phải hoàn trả lại chính xác 100% số tiền cọc ban đầu. Hình thức này giúp người thuê tiết kiệm chi phí để tích lũy mua nhà, trong khi chủ nhà huy động được nguồn vốn lớn với lãi suất 0%.
Nguồn: Pham Tuan Anh